Luôn cảm thấy bị khinh bỉ khi mọi người nhìn. Còn khả năng điên hoặc chết à? Mi thử chui vào những cơn đau của ta mà xem. Nó là một sự phối màu khá đẹp.
Xét cho cùng thì bác gái không phải một thiên tài về lãnh đạo. Những nghệ sỹ có lượng tác phẩm đồ sộ, ngoài khía cạnh nghị lực và tài năng còn thường là những người có sức vóc hơn bình thường. Và có một cái đầu luẩn quẩn.
Với sự lười nhác và thụ động của mình, ta từng cố ngộ nhận: Là thiên tài ở thời đại khác thì thường nghèo khổ nhưng đến thời đại này thì người ta sẽ tự biết tìm đến chân giá trị. Bạn vừa đi, vừa nghĩ, theo mạch câu chuyện dở dang đang viết này, thường là thế, thằng em ngồi im sau lưng, nên tí là đến nơi. Rồi hắn biến đi đâu đó.
Và khi bác xuống đề nghị tôi về giúp bác vì chị cả sắp lấy chồng, lại cũng để đưa tôi vào khuôn khổ, bố mẹ không phản đối gì. Lúc đó bạn cho mình quyền cởi trói cho dòng chữ ấy tung tăng trong óc. Trái lại, còn có thể tỷ lệ thuận.
Trình báo sao đây? Trước tiên là với bác trông xe. Rồi tôi đổ nước vào đống tro tàn. Mọi người biết ơn bác nhưng sẽ khó ai có thể chia sẻ được với bác.
Kẻ có tài là kẻ biết tận dụng mọi thứ, kể cả cái hỏng hóc, kể cả sự tuyệt vọng của chính mình. Bởi vì bạn đã từng làm thế, đã từng lết đi trong vài năm. Nhưng tiếng gọi của họ át tiếng trả lời của nó.
Nó khờ nên nó chưa khai thác được mình. Cái ghế đá này cũng buồn lây. Từ ấy, tôi không bao giờ muốn có lại cảm giác sững sờ và buồn nôn đó).
Tôi cúi đầu, mở cuốn anbum trên bàn, lật đi lật lại. Cây ở mỗi phố đều đẹp một kiểu. Hoàng Lão Tà trong Anh hùng xạ điêu không bao giờ thanh minh dù luôn bị oan lại làm kẻ khác bị oan lây.
Làm theo luật, tôi xin tôi thờ hình tượng người công an, cảnh sát nếu các chú làm như thế. Dù sao, với những tâm hồn, chưa chết đã là một cái may. Là tỉ mẩn, là ào ào.
Sang Trung Quốc, sang Thái Lan đi. Khi càng ngày càng có nhiều lớp người muốn vươn đến những tầm cao, bạn sẽ yên tâm hơn với nỗ lực cho những cung bậc mới. Bạn thích bác trai và sự hoà hợp của hai người ở những thời điểm như thế.